Vương Đạo
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Tên một nhân vật lịch sử: Vương Đạo là tên của một vị khanh tướng (quan đại thần) nổi tiếng thời nhà Tấn trong lịch sử Trung Quốc.
- Biểu tượng của lòng trung thành: Tên ông thường được nhắc đến như một điển hình về người bề tôi trung thành, hết lòng phụng sự vua chúa.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ riêng:
- Sử sách ca ngợi Vương Đạo là bậc trung thần. (Sử sách ca ngợi Vương Đạo là bậc bề tôi trung thành.)
- Tấn Nguyên Đế rất tin cậy Vương Đạo. (Tấn Nguyên Đế rất tin cậy Vương Đạo.)
Các cách sử dụng nâng cao
- "Đạo của Vương Đạo": Cách nói ám chỉ tấm lòng trung quân, đạo lý phò vua giúp nước.
- Các bậc đại thần nên học theo đạo của Vương Đạo. (Các bậc đại thần nên học theo đạo lý phò vua của Vương Đạo.)
Biến thể và từ gần giống
- Người Đạo thờ vua: Cụm từ đồng nghĩa, dùng để chỉ Vương Đạo với ý nghĩa là tấm gương về đạo thờ vua.
- Sử gia thường viết về ông với danh hiệu "Người Đạo thờ vua". (Sử gia thường viết về ông với danh hiệu "Người Đạo thờ vua".)
Từ đồng nghĩa
- Trung thần: Bề tôi trung thành.
- Lương đống: Cột trụ tốt của triều đình, chỉ người tài giỏi và trung thành.
Thành ngữ liên quan
- "Trung như Vương Đạo": Trung thành như Vương Đạo, dùng để khen ngợi lòng trung thành tuyệt đối.
- Lòng trung của ông ấy với đất nước được ví như "trung như Vương Đạo". (Lòng trung của ông ấy với đất nước được ví như lòng trung của Vương Đạo.)
- Khanh tướng đời nhà Tấn. Xem Người Đạo thờ vua